Get a site like this


Hãy lưu lại trang
http://cauchunho.jw.lt
để giới thiệu đến bạn bè và người thân nhé
File 2Album ảnh ccn

Cậu Chủ Nhỏ

Trang chủTruyện cườiXem ngàyTải clip



Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ
Hotline:0977836434
Email: cauchunho.ndno1@yahoo.com
Bả quyền thuộc về : Cậu Chủ Nhỏ

Trong đám tang một giáo sư chuyên khoa tim, sinh viên ghi ơn ông bằng cách lộng ảnh của ông vào một panô vẽ một trái tim thật to. Bỗng có vị thầy giáo già khóc lớn rồi cười ha hả… “Thưa giáo sư, vì sao thầy vừa khóc lại vừa cười ạ” Một sinh viên kinh ngạc hỏi. “Tôi khóc vì cảm động trước tấm chân tình của các anh với vị giáo sư quá cố, còn tôi cười là cười cho thân phận của mình, nếu mai này tôi chết đi các anh sẽ lộng hình tôi vào cái gì đây..? “Dạ thầy dạy môn gì ạ ?” “Tôi dạy sản phụ khoa" not me

Mắc cười wa ko xem thì uổng cả đời!!

có 1 cuộc thi vắt sữa bò gồm mỹ việt nam và pháp :
nước mỹ vắt được 15lit
nước pháp vắt được 17lit
nước việt nam ra mới nói :
thằng nào cho tao con bò đực không vắt được lit nào .
2.Trên máy bay có 3 tổng thống : mỹ , pháp , việt nam
ông việt nam bảo :
tao mà chết thì cả việt nam xôn xao .
Mỹ :
Tao mà chết thì cả châu mỹ xôn xao
Pháp :
Tao mà chết thì cả trái đất xôn xao .
Phi công :
Tao mà chết thì cả 3 thằng chết
hiện tại chỉ có thế bao h em sẽ post tiếp
Bà con coi thấy hay thank ủng hộ tinh thần người post !

SOCK!!!LẦN ĐẦU TIÊN LÀM CHUYỆN ẤY!!!!!!

Chiều ... Mình cũng chẳng nhớ rõ đó là ngày tháng năm nào ...

chỉ nhớ đó là 1 buổi chiều êm ả .
Mình gặp anh í.
Một người đàn ông bình thường,
bình thường hơn cả những người đàn ông bình thường mà mình
đã từng gặp wa , nhưng có phải vì cái bình thường ấy hay vì 1 lẽ nào
khác mà ngay trong cái nhìn đầu tiên,trong lòng mình như sôi sục...rạo rực
thèm khát...một cảm giác ....Đáng để đặt dấu chấm lửng ở vị trí này...

Tay mình run,môi đã bắt đầu lắp bắp không thành lời....
Nên chăng?- không nên chăng?-
Ước mơ cả đời con gái mình ấp ủ ,nay nó đang dần hiện ra ngay kia,
chẳng lẽ mình mình lại để tuột mất
- một cách dễ dàng như thế sao?
Mình đang sôi sục...sôi sục 1 sự ham muốn tột độ.
Ôi tim ơi mày đừng như thế! Nào nào...

Và như định mệnh.Mình đã đến với anh...không ngại ngần.
Và như 1 lẽ của tự nhiên,anh đã đón nhận mình.. Và...

Anh nhìn mình.
Ánh mắt như chạm vào từng khóe mắt,từng kẽ môi nóng bỏng...
"Em sẵn sàng chưa..."
Trái tim mìnhmuốn nhảy dựng ra khỏi ***g ngực,mình nhắm chặt hai mắt
trong nỗi lo sợ tột cùng, nhưng vẫn cảm giác rõ rệt trước mặt 1 khối đen đang
lẩn nhẩn tiến về phía mình.Khí quyển mỗi lúc một nực nồng,rít ẩm,ngột ngạt.

Tay chân tê cứng mà lạ thay,hai con ngươi mình lúc này lại mở to chưa từng
thấy,sáng xuyên thủng màn đêm,đến nỗi mình nhìn được cả những sợi lông
mi của chính mình đang vòng cung lên vầng trán căng rắt,xót ren mồ hôi...

Nhưng tất cả lại như tan biến khi bàn tay anh đặt nhẹ lên cơ thể mình.
Như một liều thuốc trấn an đầy hiệu nghiệm.
Những giọt mồ hôi vương trên trán bây giờ lại bắt đầu tinh nghịch,
đang bắt đầu liếm dần xuống cổ,luồn lách qua chân tóc...
lăn tăn xuống ngực.
Và cái sự bắt đầu của anh đã bắt đầu 1 cách nhẹ nhàng êm ái như thế...
Người mình như nhũn ra,thời gian như bất tận,cho đến khi bất giác chạm
phải 1 vật thể lạ đang dần áp sát vào cơ thể ...
Môi mím chặt...2 hàm răng như siết vào nhau...cơ thể lại căng cứng như đã
từng căng cứng...

H..h.....Tiếng rít nhẹ chạy tọt qua kẽ răng đã làm xua tan
đi bầu không khí ngột ngạt...ÔI MÁU...
Trước cả cái cảm giác hoảng loạn khi nhìn thấy máu tuôn ra đó là cả 1 nỗi đau
kinh hoàng ...đau điếng!
Đau đúng như cái chữ đau nó mang trên mình... "
Anh xin lỗi ...nào...một lần nữa em nhé...một lần nữa thôi...sẽ không đau
nữa...Anh hứa là sẽ nhẹ nhàng và cẩn thận hơn...nào...thả lỏng đi em..."

Vẫn chỉ là im lặng...má mình lại nóng hực...
ôi lại là nó...lại là 1 cảm giác cứng cáp, quệt ngang và...đâm vào...ôi nhưng lạ
thay ở lần thứ 2 này...máu đã không còn rỉ ra ...và cảm giác đau đã từ đó mà
tan biến...Có lẽ cả 2 đã có sự phối hợp nhịp nhàng hơn và có lẽ...(lại có
lẽ) mình cũng đã quen dần với cái vật lạ đáng ghét ấy...
Hít thở thật sâu lần cuối trước khi đứng lên để bước ra khỏi cái nơi đã từng
giữ lại 1 ít máu của mình ấy...Nhìn vào gương,ôi mình lạ chưa này...khuôn mặt
như có cái gì đấy khang khác...nữ tính hơn...hồng hào hơn..

Đứng dậy ra về - rời khỏi - rời bỏ.....
để lại phía sau 1 người đàn ông bình thường....
bình thường như anh đã từng bình thường...
Người đàn ông đã cùng tôi trải qua cái lần đầu tiên ấy...

Ôi cái lần đầu tiên đi ...Bấm lỗ tai...Hic!
Thèm có lỗ để đeo bông,bấm chán chê rồi giờ bỏ xó ...
chẳng đeo được gì vì phát hiện ra da mình bị dị ứng nữ trang...ặc ặc..
Đúng là không cái dại nào bằng cái dại nào.... ^^,
Hehe có người đang nghĩ bậy ....... Ngượng chưa kìa !!

CÔ GÁI LẮM CHIÊU!

Một cô gái bị chặn lại vì chạy quá tốc độ…
Cô gái: Dạ thưa anh, có chuyện gì thế?

Cảnh sát: Chào cô, cô chạy quá tốc độ.

Cô gái: Ô thế ạ?

Cảnh sát: Cho tôi xem bằng lái nào?

Cô gái: Có là em đưa anh liền, nhưng em không có.

Cảnh sát: Cô không có bằng lái à?

Cô gái: Dạ mất rồi, 4 năm trước, một lần lái xe lúc say rượu, em đánh mất rồi.

Cảnh sát: Thế à… cho tôi xem giấy tờ xe nào.

Cô gái: Em không đưa được.

Cảnh sát: Sao không?

Cô gái: Xe này em ăn trộm mà.

Cảnh sát: Thiệt không?

Cô gái: Vâng, em đã giết chủ xe và lấy chìa khóa.

Cảnh sát: Thiệt không?

Cô gái: Xác ổng em chặt ra mấy khúc, gói trong bao, hiện còn để trong cốp xe. Anh muốn xem không?

Viên cảnh sát nhìn cô gái rồi từ từ lùi lại về phía xe của mình rồi gọi điện thoại. Vài phút sau, mấy chiếc xe cảnh sát phóng tới vây quanh xe cô gái.

Cảnh sát 2: Chào chị, mời chị bước ra khỏi xe một chút.

Cô gái bước ra khỏi xe.

Cô gái: Có chuyện gì không anh?

Cảnh sát 2: Nhân viên tôi báo cáo là chị đã ăn trộm chiếc xe này và giết chủ xe.

Cô gái: Giết chủ xe à?

Cảnh sát 2: Vâng, chị vui lòng mở cốp xe tôi xem.

Cô gái mở cốp xe, chả có gì trong đó cả.

Cảnh sát 2: Đây là xe chị à?

Cô gái: Vâng, giấy tờ xe của em đây ạ.

Viên cảnh sát chưng hửng.

Cảnh sát 2: Nhân viên tôi nói chị không có bằng lái xe.

Cô gái đưa tay vào túi, móc bằng lái và đưa cho viên cảnh sát.

Viên cảnh sát xem bằng lái, tỏ ra rất bối rối.

Cảnh sát 2: Cảm ơn chị, nhân viên tôi đã báo cáo rằng chị không có bằng lái, chị ăn trộm chiếc xe này, và chị còn giết chủ xe và chặt ra nhiều khúc nữa.

Cô gái: Chắc thằng xạo ấy còn bảo tôi chạy quá tốc độ nữa chứ gì.

Cảnh sát: (Mặt đỏ như quả gấc hè !!! )

DÊ NHẦM LÚC!

Alo! Em ơi cho anh hỏi anh TUẤN có nhà không?
- Dạ không.
- Em cho anh nhắn TUẤN là cái Vân có thai rồi lo mà chuẩn bị đưa nó đi đi.
- Dạ. Xin lỗi cho biết tên người nhắn được không?
- À Anh tên Thái kưng ạ. Giọng Em dễ thương quá cơ, iêu rồi đếy. Mà em là gì của Tuấn vậy?
- Dạ, em là má của nó ạ.........

Trăm năm trong cõi người ta Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều
Đọc xong Anh thấy đăm chiêu
Vì Du đã viết rất nhiều điều sai
Người tốt thì hay bị die...
...Viết cho vui thôi bác nào không thích thì đừng đọc nghen...

truen Kieu` remix !!1

Đầu lòng 2 ả tố nga
Thúy Kiều là chị hay cười ha ha
Thúy Vân bản tính thối tha
Luôn luôn đấu đá muốn là chị cơ
Thúy Kiều mệt mỏi bơ phờ
Nên đành nhẫn nhịn : " Thôi ờ tao thua "
Vân sướng : " Tao thắng làm vua
Còn mày bại trận làm cua trong nồi "
Thúy Kiều tức giận : " Đồ tồi"
Thúy Vân vừa cú vừa cay
Nhặt dao , lao tới , chém bay cái đầu
Kiều ta còn mỗi đầu lâu
Mất thân , đành kiếm xà mâu cắm vào
Thúy Vân sợ quá thành đao
Cha mẹ thấy thế gửi vào lầu xanh.


Bán thân mới được 1 tuần
Vân kiếm được kẻ chuộc thân cho mình
Chàng tên là Mã Giám Sinh
Xuất thân từ chốn Võ Lâm Truyền Kì
Thanh niên trai tráng đôi mươi


Nhiều tài lắm của là người đẹp trai
Cò kè bớt 1 thêm 2
Giờ lâu ngã giá vàng ngoài 4 trăm
Thúy Vân tuổi mới 15
Là gái sung sức ăn nằm rất phê
Kiệu to đến rước Vân về
Nghĩ tới khoái lạc sướng tê cả người
Quản gia đón kiệu tươi cười
Thân lùn trán hói là người rất thâm
Quản gia tên gọi Thúc Sinh
Đi cùng với vợ là Đình Hoạn Thư
Hoạn Thư yểu điệu hiền từ
Do được giáo dục bởi sư trong đền


Thúc Sinh cầm quả đao cong
Lưỡi dao cắm phập vào trong mình chàng
Giám Sinh chưa kịp hoang mang
Thì đã tắt thở hồn sang xứ trời
Vân đang rũ rượi tơi bời
Thì bị cả lũ vào chơi hội đồng


Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân
Kiếp người lưu lạc bao giờ mới thôi
Phận sao phận bạc như vôi
Làm cho nước chảy hoa trôi lỡ làng
Ðang khi Vân thấy hoang mang
Bỗng đâu xuất hiện 1 chàng tiều phu
Cao to, mạnh khoẻ, lù đù
Chàng ta lắp bắp : " Tôi Cù Sở Khanh "
Vội vàng xé yếm lụa xanh
Sở Khanh bản tính thật thà
Chỉ biết bất động đứng xa mà nhìn


Sơ Khanh mệt ngủ li bì
Thúy Vân chộm ngựa vội phi về nhà
Chém cha cái số đào hoa
Sở Khanh mệt mỏi tơi bời
Bị nung dưới ánh mặt trời chói chang
Thúc Sinh miệng quát oang oang
"Làm bồ tao trốn, tao phang chết mày"
Tay lăm lăm quả dao phay
Tấm thân mạnh khoẻ từ nay thôi rồi
Thúc Sinh xỉ vả xong rồi bỏ đi.


Thúy Vân phi ngựa vèo vèo
Bất ngờ sập bẫy bị treo lộn đầu
Xung quanh 1 lũ đầu trâu
Thấy Vân ngon quá liền bâu vào nàng
Bỗng nghe thấy 1 tiếng choang
1 thanh bảo kiếm lẹ làng rút ra
Kiếm khách tuy đứng từ xa
Kiếm khí vẫn khiến người ta rùng minh
" Bọn bây sao thật đáng khinh
Hiếp đáp phụ nữ tao binh chúng mày "
Côn đồ lập tức bao vây
Chiều thu gió thổi cành cây là là
Chớp lên 1 ánh sao sa
Lưu manh cả lũ thành ma không đầu
Thúy Vân cảm cái ơn sâu
" Kiếp này xin nguyện theo hầu ân công "
" Giúp người chẳng để báo công
Tiểu thư bảo trọng ta không dám phiền
Ngân lượng còn 1 đôi viên
Xin nhận lộ phí có tiền ăn chơi "
Đội trời đạp đất ở đời
Họ Từ tên Hải vốn người xì tin
Từ nhỏ luyện đồng tử công
Nghiêm cấm sắc dục nếu không chết liền
Thúy Vân lập tức giả điên
Lột đồ khóc lóc luyên thuyên không ngừng
Chàng Từ gặp chuyện chẳng đừng
Nên bất đắc dĩ phải dừng lại coi
Thúy Vân là gái làng chơi
Trổ hết bản lĩnh để mơi chàng Từ
Đồng nam dương khí quá dư
Gặp siêu dâm nữ đến sư cũng tèo


Thời gian lặng lẽ trôi mau
Từ Hải bỗng thấy đau đầu nhức chân
Thế rồi kinh mạch toàn thân
Cùng nhau đứt hết , muôn phần xót xa
Trở thành phế vật thật là đáng thương
Ân hận phẫn uất bi thương
Từ Hải chết đứng bên đường tội thay
Thúy Vân chẳng chút mảy may
Hớp đống ngân lượng đi ngay 1 lèo


Thúy Vân sắp được về nhà
Tâm trạng vui vẻ hát ca dọc đường
Trải đầu vuốt tóc soi gương
Chợt thấy hiểm họa khôn lường thất kinh
Phía sau đuổi tới - Thúc Sinh
Sông chắn trước mặt , đinh ninh rồi đời
Vân ta lại chẳng biết bơi
Tiền Đường Giang sẽ là nơi chôn vùi
Thúc Sinh khấp khởi mừng vui
Trước sau hết lối thật xui cho mày
Thúy Vân uất hận dâng đầy
Quyết tâm cùng chết , bớt cay đôi phần
Nghĩ xong lập tức chuyển thân
Quay người lễ phép nhún chân vái chào
Thúc Sinh tự mãn quá cao
Không chút phòng bị mà lao tới liền
Thúy Vân lập tức bước xiên
Kéo theo thằng Thúc rơi liền xuống sông
Thúc Sinh béo ịch nặng mông
Chìm luôn xuống đáy con sông Tiền Đường


Thanh Minh trong tiết tháng ba
Kim Trọng thăm ruộng đi ra kênh đào
Họ Kim xuất xứ từ Lào
Mắc bệnh từ bé đao đao đần đần
Tai lòi , mắt chột , thọt chân
Xứng danh " Phế vật mười phân vẹn mười "
Thấy trên sông có bóng người
Là 1 mỹ nữ xinh tươi hồng hào
Họ Kim lập tức vớt vào
Sắc đẹp khiến hắn nôn nao bần thần
Cô gái đó là Thúy Vân
Nàng được Kim Trọng ân cần chăm nom


Qua cơn thập tử nhất sanh
Tâm tình chuyển biến Vân thành gái ngoan
Cùng Kim kết nghĩa phượng loanh
Thế rồi 9 tháng 10 ngày
Thúy Vân sinh được 1 bày thiếu nhi
Trải qua bao truyện li kì
Cuối cùng cũng có hép py en đình
(' Happy Ending ^_^

Trang chu

Cậu Chủ Nhỏ

Trang chủTruyện cườiXem ngàyTải clip



Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ
Hotline:0977836434
Email: cauchunho.ndno1@yahoo.com
Bả quyền thuộc về : Cậu Chủ Nhỏ

Best site builder


Pair of Vintage Old School Fru